Mình là Ngân Trâm, một người con của thủ phủ cà phê và hiện đang là sinh viên năm 2 ngành Thương mại điện tử tại Học viện Công nghệ Bưu chính Viễn thông.
Mình lớn lên trong hương thơm nồng nàn của những vườn cà phê chín đỏ, trong cái nắng vàng ươm trải dài trên đất đỏ bazan và cả trong nhịp sống chậm rãi, ấm áp của một vùng cao nguyên. Ở đó, mọi thứ dường như được bao bọc một cách tự nhiên. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười và những món ăn đậm đà hương vị quê nhà. Những con đường quen thuộc dẫn từ nhà đến trường, và bầu trời dường như luôn trong xanh.
Mình cứ ngỡ thế giới ngoài kia cũng dịu dàng và dễ đoán như thế. Cho đến khi đặt chân đến Hà Nội:
Trải nghiệm cái rét cắt da cắt thịt.
Không còn là cái rét se se của Tây Nguyên. Choàng lên người đủ thứ lớp áo, trông cồng kềnh như một con gấu di động. Tay thì lúc nào cũng phải xoa xoa vào nhau, miệng phà phà hơi nước trắng xóa. Và chính trong cái lúc co ro ấy mới thấm thía: suốt bao năm, mình chưa từng thực sự biết "rét" là gì. Vì lúc nào cũng có người đun nước nóng, hong áo ấm và những lời nhắc nhở "mặc thêm vào!" mỗi khi gió về. Mình chưa bao giờ phải tự mình chiến đấu với thời tiết.
Những bữa cơm sinh viên "tự túc" là một bộ phim hài nhiều tập. Rau muống luộc thành canh, cơm sống nhăn mặt, cá kho cháy đen... Mỗi lần thất bại lại nhớ đến bát cơm ở nhà - nơi miếng ngon nhất bao giờ cũng được gắp sang bát mình, một cách tự nhiên đến mức tưởng đó là điều hiển nhiên.
Rồi có những ngày, xã hội này dường như "vật" mình ra. Deadline chồng chất, những mối quan hệ phức tạp, nỗi cô đơn giữa dòng người vội vã. Có hôm tan học, mệt nhoài, ngồi thừ trong căn phòng trọ nhỏ, và nỗi nhớ nhà ùa về.
Nhớ những đêm học nhóm hồi cấp 3, lũ bạn cùng nhau cặm cụi dưới ngọn đèn, mục tiêu chung duy nhất là chạm vào cánh cổng đại học mơ ước. Áp lực có, nhưng nó lại vô cùng ấm áp và chia sẻ. Nhớ cái cảm giác không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều của ngày ấy. Lo lắng lớn nhất có khi chỉ là bài kiểm tra sắp tới, hay một cuộc cãi vã vu vơ với đứa bạn thân rồi lại làm lành ngay sau đó.
Nhiều lúc chỉ muốn từ bỏ và xách đồ về quê. Không phải về một địa chỉ, mà còn là về một bầu khí quyển của yêu thương.
☀️ Về với cái mùi nắng hanh hao, ấm áp– thứ mùi của sự bình yên đã ngấm vào da thịt.
📺 Về với tiếng bản tin thời sự- âm thanh quen thuộc đến mức có thể đoán được ba đang ngồi ở góc ghế nào.
🍳 Về với âm thanh xào xạc từ căn bếp, tiếng mẹ nấu ăn hòa cùng câu nói ngáy ngủ của đứa em: “Cho con thêm 5 phút nữa nhé!” .
🏠 Về để được là chính mình, một cách trọn vẹn và không cần giải thích, bên cạnh những người thân quen.
Nhưng chính trong những lúc "bơ vơ" nhất ấy, mình mới thực sự nhìn thấy rõ nhất tình yêu thương mình đang có. Nó hiện ra qua từng cuộc gọi dặn "nhớ mặc áo ấm", qua những thùng đồ ăn như đã lên lịch theo từng tháng, gói cà phê từ quê gửi ra, qua giọng nói lo lắng dù cách xa ngàn cây số.
Và mình nhận ra: "Trưởng thành không phải là không cần ai, mà là biết mình được yêu thương ra sao để rồi đứng vững trên đôi chân của mình". Đây có lẽ là thành tựu lớn nhất của tuổi trẻ xa nhà: từ một cô gái được bao bọc trở thành một người biết mình được yêu thương từ đâu, và từ đó tìm thấy sự mạnh mẽ để tự bước đi.
Mình viết những điều này không phải để kể về mình mà hy vọng nó chạm được đến một cảm xúc nào đó của bạn. Nếu hôm nay bạn cần chút an ủi, hãy coi đây như một tấm bưu thiếp nhỏ từ một người bạn phương xa, gửi đến bạn lời chúc:
"Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Cảm ơn bạn đã đọc đến tận những dòng cuối cùng này.